Từ toàn cầu hóa sang mô hình khu vực hóa
Giai đoạn 2025–2026 ghi nhận sự chuyển dịch rõ rệt từ toàn cầu hóa sang khu vực hóa chuỗi cung ứng. Theo McKinsey Global Institute, thương mại quốc tế đang phân mảnh thành các khối kinh tế có mức độ tự chủ cao hơn, làm giảm hiệu quả của mô hình sản xuất toàn cầu tập trung.
Điều này tác động trực tiếp đến air cargo, vốn phụ thuộc mạnh vào các dòng thương mại xuyên lục địa.
Giảm tỷ trọng vận tải đường dài xuyên lục địa
Một hệ quả quan trọng của regionalization là sự giảm tương đối của các tuyến vận tải dài như Asia–North America. Khi sản xuất dịch chuyển gần thị trường tiêu thụ, nhu cầu vận chuyển xuyên đại dương giảm tốc tương đối, trong khi vận chuyển nội vùng tăng.
Theo các phân tích thương mại của World Trade Organization (WTO), dòng hàng hóa nội khu vực đang tăng nhanh hơn tốc độ tăng trưởng trung bình của thương mại toàn cầu, tạo ra cấu trúc logistics phân tán hơn.
Châu Á vẫn giữ vai trò trung tâm sản xuất
Dù xu hướng khu vực hóa gia tăng, châu Á vẫn duy trì vai trò trung tâm sản xuất toàn cầu, đặc biệt trong điện tử, dệt may và công nghiệp công nghệ cao. Điều này giữ cho air cargo trong khu vực châu Á–Thái Bình Dương tiếp tục là trục chính của hệ thống logistics toàn cầu.
Theo IATA, khu vực Asia-Pacific tiếp tục dẫn đầu về tăng trưởng nhu cầu air cargo trong năm 2025.
Nearshoring tại Mỹ và châu Âu làm thay đổi mạng lưới logistics
Các nền kinh tế lớn như Mỹ và EU đang thúc đẩy chiến lược nearshoring nhằm giảm phụ thuộc vào chuỗi cung ứng châu Á. Điều này dẫn đến sự hình thành các trung tâm sản xuất mới tại Mexico, Đông Âu và Bắc Phi.
Theo OECD – Trade Policy Papers, xu hướng dịch chuyển chuỗi cung ứng đang làm tăng vai trò của thương mại khu vực và giảm mức độ phụ thuộc vào mạng lưới toàn cầu tập trung.
Sự dịch chuyển này làm tăng nhu cầu air cargo khu vực, nhưng đồng thời giảm tính tập trung của các tuyến toàn cầu truyền thống.
Air cargo chuyển sang mô hình mạng lưới khu vực
Air cargo toàn cầu không còn vận hành như một hệ thống toàn cầu hóa tập trung, mà đang chuyển sang mô hình mạng lưới khu vực phân tán.
Điều này làm giảm hiệu quả tối ưu hóa toàn cầu nhưng tăng khả năng chống chịu của hệ thống logistics, đồng thời thay đổi cách các hãng hàng không và logistics operator thiết kế mạng lưới vận tải.
.png)